Feeds:
Posts
Comments

Tết này chơi gì

Khoảng 2 tháng trước mỗ tốn khá nhiều thời gian để chơi trò này

Photobucket

cả trò này

Photobucket

Sau khi thành sản phẩm nó sẽ thành thế này

Photobucket

not bad, huh?

Mọi thứ chuẩn bị đã được 90%, kể cả cái thông báo này

Photobucket

(ngày ghi nhầm, là 2010 not 2009)

Thế rồi trải qua một cuộc bể dâu

Photobucket

(may mà chưa oánh nhau bể đầu)

mới chỉ thế này thôi :D

Photobucket

Kết cục nhanh gọn là thế này

Photobucket

Triển lãm từ lục súc lại quay về bánh nướng ngũ nhân.

Tàn dư rơi rớt, mỗ vốn định đập 170 cái đĩa và 250 quả bóng làm performance, nhưng xong lại thôi để mang về làm đồ hàng cho trại trẻ con và trại dưỡng lão ở nhà có đồ tiêu khiển nhân dịp Tết. Hỉ xả một tí để đổi lấy trò vui cho khá nhiều người.

Photobucket

Photobucket

Lão ngoan đồng ở nhà tự dưng có trò chơi xâu bóng

Photobucket

Còn hai cái giá gỗ thì định khi nào nuôi chó sẽ mang về xẻ ra đóng chuồng, nhưng phải đợi bao giờ kiếm được con chó giống quý, có 9 cái đuôi, thì mới nuôi.

Hôm nọ nhận được giấy mời từ bạn Thiên Hỏa. Công nhận bạn lúc nào cũng nhiệt tình và hồn nhiên vcd. Mình đến khai mạc với tư cách gì? Như một người trong cuộc quay lưng bỏ đi rồi trở lại xem những thứ mình đã vứt đi được bày lên? Đến người còn vứt đi được thì xá gì đồ vật và công sức. Nhưng mình sẽ đến vào lúc khác, vì nể hai gái 1 già 1 trẻ ở gal bảo mình là nếu mày không thích thì tuần sau đến chơi chúng tao thôi, quên cái đám kia đi. :D

4. Ma hổ

Photobucket

(Ảnh: Tin và bạn nhảy trong tiệc Noel của trường)

Kể luôn chuyện ma hổ mới ra lò hôm nay cho nó nóng sốt. Hôm nay mẹ bạn Tin oải quá nên 90% toàn là bạn bịa.

Ngày xửa ngày xưa có một cô bé đang đi hái nấm trong rừng, bỗng dưng cô nhìn thấy một ông lão đang bị thương ở chân ngồi ở gốc cây kêu cứu. Cô gái động lòng thương nên chữa vết thương cho ông lão, sau đó còn cho ông ăn uống. Nhưng sau khi đã ăn uống no nê, ông già bỗng dưng lông lá mọc đầy người, răng mọc dàiii ra, móng tay móng chân cũng dài ra thành vuốt nhọn hoắt, rồi hiện nguyên hình thành một con hổ to khổng lồ, định xông vào ăn thịt cô bé.

Cô bé sợ quá kêu cứu ầm ĩ, may quá có một bác thợ săn nghe thấy, bác thợ săn liền vác súng chạy tới bắn bòm con hổ mấy phát liền, nhưng nó trúng đạn xong lại lành ngay (vì là ma mà). Bác thợ săn biết hổ thích ăn thỏ, bèn kiếm một con thỏ bông giả làm thỏ thật buộc vào sợi dây để nhử con hổ, con hổ chạy theo bị bác thợ săn quăng dây thừng trói cổ, nhưng con hổ rất khỏe nên giật đứt luôn. Lần này, bác thợ săn kiếm hẳn một con hổ bông, giả làm con hổ gái để nhử con ma hổ. Con ma hổ vì thèm một nụ hôn với con hổ gái (nguyên văn lời bạn Tin – ặc ặc) nên mải đuổi theo con hổ giả, đuổi theo về tận nhà tù. Thế là bị nhốt luôn trong nhà tù với con hổ giả. Lúc đấy con ma hổ xé xác con hổ gái ra (chả biết sao vừa thèm hôn xong mà giờ lại xé xác) thì không thấy xương đâu cả thì biết ngay là hổ giả, nên tức quá mà bị nhốt rồi không làm gì được. Thế là hết chuyện.

3. Ma …mông dài

Photobucket

Cái này là sáng tác của bạn  Tin, mẹ bạn cũng không tưởng tượng ra ma mông dài thì nó ra làm sao, mặc dù đã thử dùng cả photoshop để hỗ trợ. Nhưng bạn nhất định phải có con ma mông dài nên thôi đành.

Truyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa có một ông vua rất thích đi săn. Bình thường ông săn được rất nhiều hươu nai nhưng một hôm ông đi cả ngày mà chả được con nào.

(comment của bạn Tin: thì ngày nào cũng săn hết cả rồi làm gì còn hươu nai nữa =)) )

Ông rất ngạc nhiên nên lục tung cả cánh rừng mãi mới phát hiện ra là ở đây mới xuất hiện một con ma hoành hành làm thú rừng sợ mà chạy ráo cả. Con ma này mặt mũi xấu xí người ngợm gớm ghiếc, đặc biệt lại có cái mông rất dài (chắc thành như cái đuôi luôn) mỗi lần nó xoay người là cái mông đập chan chát rất lợi hại. Ông vua sau khi bị con ma đánh cho tơi tả, rơi hết cả gươm giáo bèn điều đình với con ma để hai bên nghỉ ngơi lấy sức, ngày mai đấu tiếp. (nghe cứ như cao thủ võ lâm tỉ thí í nhờ)

Ngày hôm sau vào rừng, ông vua nghĩ ra một kế, ông đào một cái hố thật to ở giữa rừng rồi cắm bên dưới thật nhiều chông nhọn, sau đó đánh nhau với con ma và giả thua tháo chạy. Con ma hăm hở đuổi theo ngã ngay xuống cái hố bị chông cắm chi chít vào mông (ai bảo mông dài cơ) thế là kẹt cứng ở đấy không nhúc nhích được. Ông vua liền trói gô con ma lại đem về, ngày hôm sau mang ra chợ treo lên cột.

Bạn  Tin có ý là treo lên cột cho mọi người xẻo thịt nhưng mẹ bạn thấy bạo lực quá nên phải sửa thành mang con ma vào sở thú nhốt giống truyện ma mắt lồi hôm trước.

Thế là hết chuyện.

Cho đến hôm nay còn 2 truyện nữa, nhưng mẹ bạn buồn ngủ quá rồi nên hồi sau ta kể tiếp. May ra thì không quên chứ với tốc độ bịa của mẹ con nhà bạn thế này thì dễ loạn đầu lên lắm.

2. Ma mặt xanh mắt lồi

Photobucket

Ngày hôm sau không nhớ kể chuyện gì, nhưng bạn Tin nghe xong phán là Tin không thích, vì chả có đánh nhau gì cả, chán lắm. Thế nên tiếp sau nữa mẹ bạn lại phải bịa chuyện ma kèm tí bạo lực kinh dị.

Truyện kể rằng thì là, ngày xửa ngày xưa có một anh nông dân làm việc rất chăm chỉ nhưng mãi mà vẫn nghèo, nên một hôm lên đường đi tìm vận may. Anh đi lang thang khắp nơi và một hôm đến một vương quốc rất đẹp nhưng mặt mũi ai cũng rầu rĩ mà không biết tại sao. Đêm hôm đó anh ngủ lại một quán trọ. Nửa đêm bỗng nghe tiếng hát hò nhảy múa ở phòng bên cạnh, anh ghé mắt qua khe cửa nhòm sang thì thấy có 3 con ma mặt xanh lè, mắt to đùng lồi ra ngoài như 2 quả bóng trông rất kinh dị đang nhảy múa. Anh sợ quá bèn nhảy lên giường trùm chăn đi ngủ.

Sáng hôm sau anh hỏi ra thì mới biết vương quốc này đang bị 3 con ma mặt xanh mắt lồi đến ám, suốt ngày đi dọa dẫm mọi người khiến không ai được yên. Nhà vua treo giải thưởng một nửa vương quốc cho ai bắt được 3 con ma. Anh nông dân thấy vậy liền quyết định thử vận may một lần. Đêm hôm đó anh thủ sẵn một thanh kiếm rồi ngồi chờ đến nửa đêm. Khi 3 con ma xuất hiện, anh tông cửa nhảy sang và vung kiếm lên định chém. Một con ma liền nhảy ra, trợn tròn mắt nhìn anh, nó trợn mắt to đến nỗi 2 con mắt to thô lố nhảy ra ngoài như 2 nắm đấm đập chát, chát vào thanh kiếm của anh làm nó nát vụn như cám. Anh sợ quá bèn tháo chạy về phòng. Ngày hôm sau và hôm sau nữa, anh dùng quả chùy và gậy sắt cũng đều bị con ma đập cho thành cám tuốt.

Sang đêm thứ 4, anh không dùng vũ khí gì mà ngồi nghe trộm 3 con ma nói chuyện, mới phát hiện thì ra 3 con ma đều rất thích ăn đồ kẹo và đồ ngọt. Thế là đêm sau đó, anh đi mua về một thùng kẹo và sô cô la, đến nửa đêm anh tông cửa xông sang phòng 3 con ma, đổ nguyên cả thùng kẹo ra phòng. 3 con ma sướng quá nhảy vào tranh nhau vồ kẹo ăn lia lịa. Anh liền thừa cơ chúng bận tranh nhau, nhảy tới dùng tấm lưới rất to chụp lấy cả 3 con ma rồi trói nghiến lại, đem nộp cho nhà vua. Nhà vua theo lời hứa phải cho anh nông dân một nửa vương quốc, còn 3 con ma từ  đó bị nhốt trong sở thú cho bàn dân thiên hạ đi xem. Thế là hết chuyện.

Hôm nọ sau vụ án ma mặt thớt, Tin tồ bỗng dưng rất tâm đắc với truyện ma nên các tối sau đều bắt mẹ kể chuyện ma thay cho cổ tích. Mà thật ra thì vốn chuyện ma của mẹ bạn í cũng không nhiều lắm nên cuối cùng tối nào cũng vừa kể vừa bịa, tùy cơ ứng biến cùng với sự đồng sáng tác của Tin tồ. Cho đến hôm nay thì các mẩu chuyện đã lai tạp lung tung giữa ma-kinh dị-nhảm-hài-chưởng tàu-truyện cổ Grim-truyện tranh Nhật, thậm chí còn lai tí Liêu trai =))
Vì thế mẹ bạn quyết định phải chịu khó ghi lại (tóm tắt thôi, chứ nguyên bản dài lắm) cho khỏi phí tài nguyên sáng tạo hàng đêm.

Photobucket

1. Ma lưỡi dài móng tay dài
Ngày xửa ngày xưa có một chú bé rất lười đi học. Một hôm chú không chịu đến lớp mà đi chơi lang thang, đến lúc trời tối chú bị một chú bé khác rủ đi chơi rồi rủ về nhà, đến lúc vào nhà thì cửa đóng sập lại, chú bé bạn biến thành một con ma rất kinh dị, có cái lưỡi dài lòng thòng đến tận rốn, và một bộ móng tay dài ngoằng nhọn hoắt. Con ma thè lưỡi ra quấn quanh cổ chú bé (đoạn này mẹ bạn Tin diễn cảnh con ma thè lưỡi nhưng dĩ nhiên lưỡi không đủ dài để quấn nên chỉ làm bạn Tin buồn, cười sằng sặc) sau đó chú bé sợ quá tắc cả thở, đúng lúc sắp chết đến nơi thì may quá bố chú bé tìm đến nơi. Bố chú bé lấy 1 con dao phay chặt một phát đứt đôi cái lưỡi dài của con ma, máu phun tung tóe, nhưng ngay sau đó con ma lại mọc ra một cái lưỡi khác và thè dài ra định quấn cổ bố chú bé. Bố chú bé chạy lung tung để tránh, rồi vớ được một sợi dây thừng, quăng ra quấn lấy cái lưỡi con ma…

Đến đoạn này mẹ bạn Tin chưa biết kể tiếp ra sao thì bạn hỏi luôn, “thế con ma có xòe móng tay dài ra để cắt đứt dây thừng không?” mẹ bạn mừng quá bịa tiếp. Ừ con ma xòe móng tay dài cắt đứt ngay dây thừng, rồi lại thè cái lưỡi dài đến rốn ra định quấn cổ bố chú bé. Lần này bố chú không còn vũ khí gì, may quá móc được cái bật lửa hút thuốc trong túi, bèn bật ngay lên đốt cái lưỡi con ma. Con ma bị cháy lưỡi đến tận cổ họng nên không mọc được cái mới nữa, lăn ra giãy đành đạch. Bố chú bé liền lấy dao đâm con ma chết tươi rồi cứu chú bé về. Chú bé rất sợ nên từ đó về sau không dám trốn học đi chơi nữa. Thế là hết chuyện.

Bedtime horror story

null

Tin tồ vốn từ bé đã không sợ tối và không sợ ma. Là vì được mẹ bảo là ma thì cũng có ma tốt và ma xấu, trong nhà mình có Ma đại ca là ma tốt, ví dụ buổi đêm Ma đại ca sẽ đuổi những con ma xấu đi để Tin ngủ yên. Thế nên có lần sư phụ Tibeo của Tin choáng vật khi nghe nó bảo, “Tin chả sợ tối, nếu sợ tối Tin gọi Ma đại ca”.
Tycoon thì hồi này nghiện xem Twilight, suốt ngày tương tư anh ma cà rồng đẹp giai đến nỗi viết cả vào bài làm toán. Tối nay chả biết mấy đứa xem phim ma gì trên HBO, lúc về đi ngủ Tin vẫn còn nói chuyện phim ma. Mẹ bèn nhân dịp đó kể chuyện ma thay cho truyện cổ tích hàng ngày. Đèn thì lờ mờ, mẹ dọn giọng hãi hùng, Tin nằm nghe im thin thít, mặt mũi rất căng thẳng. Đến đoạn “…trông thấy cô gái mặt mũi trắng toát nhẵn thín không có mắt mũi mồm gì cả, ông nông dân sợ quá hét “ááááá!!!” thì chàng mắt sáng rực cười phá lên há há há há há không kìm được cứ như bị ai cù. Bó tay toàn tập.

Sau khi vất vả lắm mới cắt được cơn cười, mẹ hỏi tại sao cười thì Tin bảo, tại Tin không sợ ma. Xong nằm im cố ngủ mà thỉnh thoảng cứ thấy tiếng rinh rích rinh rích cố kìm lại không được.
Thế là thế lào :( ( Chẳng lẽ cháu nó mới 5 tuổi đã lây bệnh hài vô tội vạ của mẹ?

Ảnh: New generation watching horror-romantic movie.

Dọn giá sách tìm thấy quyển album này. Đa số ảnh trong này đúng là để từ hồi học lớp 6, năm 1989. Từ cái thời mà đi tìm ảnh khó lắm chứ không phải lên mạng là ra cả mớ như bây giờ.

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Đố bà con biết tại sao trong ổ trứng của con vịt mẹ trong truyện “Vịt con xấu xí” lại có lẫn một quả trứng thiên nga?
Mấy hôm trước, Tin tồ nghe truyện này lúc đi ngủ. Thường là cứ 1 truyện thì kể 2, 3 hôm liền nhau cho thuộc. Đến hôm thứ 2, Tin hỏi mẹ, tại sao trong ổ vịt lại có trứng thiên nga?
Nhà tớ chả biết giả nhời sao, mới bảo, à uh thì bị nhầm, con thiên nga nó đẻ nhầm vào ổ con vịt.
Tin lại hỏi thế là nhầm lẫn à, tức là ví dụ bây giờ Tin vào chuồng vịt rồi đẻ trứng vào đấy, thì tức là nhầm lẫn đúng không?
Mẹ choáng quá phải sửa lại là, à chắc con thiên nga nó sang nhà con vịt chơi, rồi tiện thể đẻ một quả trứng vào ổ vịt.

Đến ngày hôm sau khi kể lại truyện này trước khi đi ngủ, kể xong xuôi hết rồi Tin mới bảo, mẹ thiếu nhớ, mẹ quên không kể đoạn con thiên nga đi sang nhà con vịt chơi rồi đẻ nhầm vào ổ vịt.

Thế là từ đó truyện “Vịt con xấu xí” nhất định phải được cải biên kéo dài thêm một đoạn đầu như thế.

20 năm là vì nghe rất nhiều từ hồi học cấp 2, một cuộn băng toàn những bài của Dalida mà nhiều năm sau mới biết tên người hát. Còn tuổi thọ của bài hát và người hát thì không đếm được.

Nhớ nhất bài này

Và bài này

Paroles Paroles

Par: Dalida
C’est étrange, je ne sais pas ce qui m’arrive ce soir
Je te regarde comme pour la première fois
Encore des mots toujours des mots les mêmes mots
Je ne sais plus comment te dire
Rien que des mots
Mais tu es cette belle histoire d’amour que je ne cesserai jamais de lire
Des mots faciles des mots fragiles c’était trop beau
Tu es d’hier et de demain
Bien trop beau
De toujours ma seule vérité
Mais c’est fini le temps des rêves
Les souvenirs se fanent aussi quand on les oublient
Tu es comme le vent qui fait chanter les violons
et emporte au loin le parfum des roses
Caramels, bonbons et chocolats
Par moments, je ne te comprends pas
Merci, pas pour moi mais
Tu peux bien les offrir à une autre
Qui aime le vent et le parfum des roses
Moi les mots tendres enrobés de douceur
Se posent sur ma bouche
Mais jamais sur mon cœur
Une parole encore

Paroles et paroles et paroles
Écoute-moi
Paroles et paroles et paroles
Je t’en prie
Paroles et paroles et paroles
Je te jure
Paroles et paroles et paroles et paroles
Paroles et encore des paroles que tu sèmes au vent

Voilà mon destin te parler, te parler comme la première fois
Encore des mots toujours des mots les mêmes mots
Comme j’aimerais que tu me comprennes
Rien que des mots
Que tu m’écoutes au moins une fois
Des mots magiques des mots tactiques qui sonnent faux
Tu es mon rêve défendu
Oui tellement faux
Mon seul tourment et mon unique espérance
Rien ne t’arrêtes quand tu commences
Si tu savais comme j’ai envie d’un peu de silence
Tu es pour moi la seule musique
qui fait danser les étoiles sur les dunes
Caramels, bonbons et chocolats
Si tu n’existais pas déjà… je t’inventerais
Merci pas pour moi, mais
Tu peux bien les offrir à une autre
qui aime les étoiles sur les dunes
Moi les mots tendres enrobés de douceur
Se posent sur ma bouche mais jamais sur mon cœur
Encore un mot juste une parole

Paroles et paroles et paroles
Écoute-moi
Paroles et paroles et paroles
Je t’en prie
Paroles et paroles et paroles
Je te jure
Paroles et paroles et paroles et paroles
Paroles et encore des paroles que tu sèmes au vent
Que tu es belle !
Paroles et paroles et paroles
Que tu est belle !
Paroles et paroles et paroles
Que tu es belle !
Paroles et paroles et paroles
Que tu es belle !
Paroles et paroles et paroles et paroles
Paroles et encore des paroles que tu sèmes au vent.

17.7, 9h sáng đi Rouen đến nhà Ph. để dự lễ bâpteme thằng Pierre 13 tháng…
(nhật ký của B.A, tức bà ngoại, ghi lại chuyến đi)

Chúng tớ đi trên một chiếc Peugeot màu đỏ cổ lỗ sĩ, xóc long sòng sọc, không có điều hòa hoặc có nhưng chả bao giờ bật. Ông trẻ lái xe, lúc đó đã hơn 7 chục tuổi. Tớ mới đến Pháp ngày thứ 3, như một con mèo hen ướt lả lướt vì say xe, không đủ sức để nhìn và làm bất cứ cái gì trên đường trừ việc ôm chặt cái gối chặn ở cổ để cố ngủ thêm 2 tiếng đồng hồ.
Nhưng cho đến một tuần sau đó thì tớ đã vừa đi vừa xem được bản đồ trên chính chiếc xe ấy.

Gần trưa thì đến Rouen. Nhà ông chú họ còn cách trung tâm Rouen 20km nữa. Một vùng quê như trong tranh. Ngôi nhà lợp mái rơm rạ như cổ tích, xung quanh có vườn cây rộng, đi bộ độ vài trăm mét là ra đến bờ sông Seine.

Photobucket

Sau giấc ngủ trưa mê mệt tớ tỉnh dậy lúc gần 5h trong căn phòng trẻ con của thằng em họ, nhìn qua cửa sổ xuống thấy một bữa tiệc ngoài vườn, đầy trẻ con, cảm giác như vẫn đang nằm mê vào một bộ phim nào đó. Trời chiều mùa hè nắng vàng ươm, gió mát và sạch tinh tươm. Về quê sống chấp nhận mỗi ngày mất mấy tiếng đường xa đi làm, cũng là để hưởng cái không khí như này.

Photobucket

Photobucket
(người đạp xe là ông chú Ph.)
Đi bộ từ nhà ra nhà thờ làng, 5 rưỡi dự lễ rửa tội cho thằng em họ 13 tháng có ¼ dòng máu VN, tớ không còn nhớ nghi lễ mà chỉ nhớ cái ấm áp và âm vang trong nhà thờ cũng đầy mùi cổ tích. Thằng em họ này được đặt tên theo tên ông chú mà đã treo cổ tự tử chết năm 18 tuổi trong ngôi nhà ở Montpellier mà tớ thăm vào gần cuối chuyến đi. Đặt tên như vậy để nhớ đến người đã mất, nhưng lại là kiêng kỵ đối với các ông bà già VN. Tuy nhiên các ông bà cũng chỉ phản đối cho nhau nghe chứ nói sao được thằng cháu nửa phần máu Pháp.

Photobucket
Trời mùa hè, 8h trời vẫn đủ sáng và đẹp cho một bữa tiệc mấy chục người ngoài vườn. Đây là một trong những nơi hiếm hoi có nhiều người trẻ mà tớ đến trong suốt cuộc hành trình. Trẻ con chạy khắp nơi, vườn quả bị hái trụi. Mèo nhà hàng xóm có 2 con bị mang ra vuốt đến mềm oặt. Náo loạn cả ngôi nhà cho đến gần 2h sáng mệt bơ phờ tiệc mới tàn.

Sau này tớ vẫn giữ cái mô hình thuyền bằng gỗ, dùng để để khăn ăn trên bàn tiệc mà ông chú tự tay làm, có ghi tên từng khách. Giờ vẫn còn.

Photobucket
Ngày 18.7 có cuộc diễu hành thuyền buồm trên sông, gọi là L’armada du Siecle, từ rất nhiều nước trong châu Âu, chạy dọc theo sông Seine. Ngôi nhà của ông chú ở ngay cạnh bờ sông Seine, nên những khoảng đất trống xung quanh đã kín đặc lều cắm trại của nhiều gia đình từ Paris đến. Hôm trước trên đường đi từ Paris thấy rất nhiều xe ô tô to, kéo theo cả xe đạp, ca-nô,… đi cắm trại. Sáng 18 là chủ nhật, ông chú xách mười mấy cái ghế ra bờ sông xếp hàng…chiếm chỗ tốt. Đến gần trưa thì thuyền buồm bắt đầu đi qua, sông chảy yên ả, thuyền đi chậm và sát bờ, người gọi nhau í ới và chào nhau bằng đủ thứ ngôn ngữ. Mớ thuyền buồm này đốt của tớ hơn 1 cuộn phim. Hồi đó chưa có DSLR, sau chuyến đi tớ chụp hơn 4 chục cuộn phim và phá nát một cái máy Ricoh loại tốt.

“L’armada, 5 năm mới có 1 lần – L’armada du Siècle, có hơn 30 tàu thủy và tàu chiến (bateau voikir + bateau de guerre) chạy từ port Rouen dọc theo sông Seine. Ngồi xem ở bờ sông đến 14h thì hết, vừa xem vừa ăn sandwich. 15h về, đi đường bị tắc xe nên chậm hơn 1 giờ. Gần 6h đến Versailles vào nhà C. một lúc rồi về nhà, 7h30. Chuẩn bị sáng mai sang Đức.” (trích nhật ký BA)

Older Posts »