
(ảnh thuổng của cụ wiki – nợ ảnh thật)
12h trưa ngày 11/8/1999 cũng có nhật thực. Tớ và bà ngoại đang ở nhà một bà bạn ở Châtenay Malabry, một khu ngoại ô của Paris. Bà bạn chuẩn bị đầy đủ kính để nhìn ông giời, nhưng cuối cùng mải buôn mải cười mà lười không ra sân, hình ảnh nhật thực trên TV truyền hình trực tiếp cũng trôi vèo qua lúc nào không biết.
Nhưng ta không định nói chuyện nhật thực ở đây. Chỉ là sáng nay nhìn thấy trời tối mờ vì nhật thực mà nhớ lại cảm giác ở nhà bà bạn già 10 năm trước. Bà là bạn của bà ngoại tớ từ những năm mới vào trường Đồng Khánh. Không thân, nhưng đủ để trở thành rất thân khi người ta ở xa nhà hơn 9 ngàn km.
3/4 cuộc đời sống ở Pháp, bây giờ bà ở một mình ở ngoại ô, trong một ngôi nhà với sân vườn rộng đầy hoa, ngôi nhà mà một lần bà phải trở về một mình sau khi ông chồng đột tử trong một chuyến đi du lịch. Và cứ ở một mình.
Ngày đầu tiên đến nhà bà, tớ còn nhớ mãi món thịt rim nước mắm. Bà gọi điện từ hôm trước hỏi hai bà cháu thích ăn gì thì bà chuẩn bị. Mình mới sang, không nghĩ nhiều liền bảo, ăn ít thôi, thịt rim đơn giản là được í mà. Vì cái đơn giản đấy mà bà phải bê bếp ra vườn để tránh mùi nước mắm VN bốc lên ám vào giấy dán tường.
Từ hôm sau thì ăn toàn đồ tây với gia vị là tiếng cười. Bà vui tính, trẻ trung, hiểu biết rộng và hay ghen tị, nói chuyện hợp với tớ đến mức tớ nhất quyết đòi ở nhà bà cả tuần thay vì 3 ngày như dự định. Bà giải trí bằng chưởng Kim Dung, nghe nhạc cổ điển và vẽ tranh màu nước. Bà không hề biết mình có thể vẽ cho đến năm 60 tuổi tình cờ nghịch cây cọ của cô con gái. Từ đó trong vườn ngoài hoa có thêm giá vẽ. Vì tranh của bà mà tớ đã tốn nửa ngày để khắc cho bà một cái triện bằng đá, có vẽ cành hoa lê mà bà nhất định bảo là giống cành hoa mai.
Bà dễ thương và vui tính, nhưng cũng khó tính khủng khiếp. Nhà cửa không một hạt bụi. Dị ứng nặng với tóc rụng trong khi năm đó tóc tớ dài cả thước, ngày nào cũng đi quanh nhà nhặt tóc rụng của mình.
Đấy là một chuyến đi với một bà già, ở nhà các bà già và ăn uống, đi chơi với các ông bà già. Chắc không phải đứa trẻ con nào cũng chịu được 2 tháng trời như thế. Cũng may là tớ ở với người già từ bé, nên đi du lịch theo nhịp độ người già lại trở thành cái thú. Sáng dậy ăn sáng, nghỉ ngơi tán chuyện chán rồi đi dạo. Gần nhà bà là một cửa hàng bán hoa và cây cảnh, đúng phong cách khu dân cư xanh sạch đẹp ngoại ô. Nhà cửa quy hoạch giống nhau, kiến trúc và màu sắc được quy định rất nghiêm ngặt. Mỗi nhà đếu có vườn trước vườn sau, hàng quý có tổ chức thi khu vườn đẹp. Quá yên tĩnh và vắng vẻ ngay cả so với ngoại ô. Không khí giống như không một hạt bụi, tinh tươm, trong vắt.
Ngày hôm sau đi dạo Parc de Sceaux, một công viên rất nổi tiếng với một lâu đài cổ và mênh mông cây cỏ bao quanh. Thông tin có thể hỏi cụ wiki ở chỗ này
http://en.wikipedia.org/wiki/Ch%C3%A2teau_of_Sceaux
Còn tớ chỉ nhớ cảm giác leo lên đồi nằm lăn ra cỏ, trẻ cũng như già. Và bà bạn kể chuyện ngày trước có cô Madonna sang đây biểu diễn sân trước tòa lâu đài, biểu diễn xong còn tháo cả underwear ném xuống quan khách.
Những ngày sau đi xa hơn, Luxembourg và Nhà thờ Đức Bà. Sau khi xuống khỏi tầu điện ngầm thì lang thang đi bộ, đi rất chậm và nghỉ rất nhiều. Cuối ngày lại có những bữa ăn đầy khách khứa là các ông bà già, sau đó dọn nhà, nhặt tóc rụng và đi ngủ.
Tuần lễ ở nhà bà là tuần đi được ít nhất và cười nhiều nhất trong 2 tháng.
Năm sau bà có về Việt Nam, một lần lên chùa Tảo sách chơi với lớp học thư pháp của tớ. Thư từ rồi cũng thưa theo tuổi tác của những người già. Ngày xưa bà bảo, cháu xin bố mẹ cho sang đây học đi, bà cho ở nhà bà miễn phí, chỉ cần điều kiện không được rụng tóc ra nhà. Mười năm sau cháu không có điều kiện sang lại đó thăm bà, nói gì đến đi học. Tóc thì vẫn rụng đều.