Feeds:
Posts
Comments

Origami Flower ball – 2. Dễ và nhanh (tiếp theo)..

Top 11 2011

1. Việc vui vẻ nhất là trốn nhà đi bụi SG hai chuyến
2. Việc liều lĩnh nhất là có một blind date, không kể đâu hơ hơ
3. Việc đáng nhớ nhất là từ blind date đó mà có thêm bạn
4. Việc thất bại nhất là hoàn toàn give up driving sau khi chồng đổi từ xe dài 4m thành dài 5m
5. Việc nghiêm chỉnh nhất là đi làm full time chăm chỉ và tự nguyện
6. Việc tội lỗi nhất là cổ vũ sự hâm của bản thân và các bạn
7. Việc dị hợm nhất là ăn rau xà lách và hành củ
8. Việc thú vị nhất là đọc một mớ truyện sến Tàu
9. Việc điên rồ nhất là nổi hứng khắc một hơi hơn 2 chục cái triện rồi đem cho hết
10. Việc xấu nhất là cắt lưỡi bồ cũ và chặt tay tình địch
11. Việc hèn nhất là không dám làm hai việc trên

Tổng kết sau 1 tháng rule-the-kitchen: tăng 2kg vì thường xuyên vừa nấu vừa tấm tắc tự khen ngon, nghĩ thấy chả khác gì mụ béo bán xôi đêm ở ngã 5 Bà Triệu. Vứt đi kha khá tàn dư của chế độ cũ. Tủ lạnh (hầu như) rỗng. Thực hiện nguyên tắc cực đoan ngày đi chợ 1 lần thậm chí 2 lần. Biến thành 1 azuma khó tính vcd.
Azuma chiều nay ngồi uống chè hầu chuyện zai già zai nhỡ và xem VTV6, tay cầm dao gọt khoai tây nghiến răng kèn kẹt bảo bao giờ thì con Táo nó lớn bằng dư lày và nó có hát nhảy ẹo dư lày hay không.
Con Táo sáng ngủ dậy đi sang nhà Tib, Tib đứng chắn ở lối đi tay chống nạnh mặt vênh lên, ý chừng không cho sang. Táo không đôi hồi gì tát bốp cho phát. Tib khóc tru tréo. Táo bị mắng. Táo khoanh tay xin lỗi nhanh như chảo chớp mặt tỉnh bơ.
Dĩ nhiên vẫn sẽ có lần sau.
Cuối tháng 7 dương lịch đại bản doanh của S dọn về nhà, cả ê kip lâu la rất bồi hồi bảo nhau: lần trước set up ở đây là đúng 10 năm trước, giờ lại quay về. Đồ đạc và nhà cửa giống y những cái nhà mình đã ở, không thấy tường, đồ lẩm cẩm đủ để bày cho 3 cái nhà khác, giống đến cả cái ổ khoá mở mãi không ra và chai nước ép chanh leo hết hạn năm 2009 (và một cơ số các thứ hết hạn khác).
Cái draft này để từ khi tháng 7 âm lịch mới bắt đầu, nay đã sắp kết thúc vẫn chưa thèm post. WordPress này cũng giống như một phòng ngủ đóng cửa, thích hợp cho những lúc tự kỷ không tiếp khách. Chỗ làm bây giờ cũng giống như thế. Âm u tịch mịch. Một lũ gái trẻ mòn mỏi chờ đợi nguồn sinh khí quay về từ một gái già.
Post lên cho đỡ mốc.

Duy Ma Cật nói, con gái là từ bi, con trai là thiện tâm. Hôm nay cái thiện tâm của mình tròn 7 tuổi.
Đại bi, Bát nhã, Chuẩn đề, bạn Tin nghe 3 cái này hát bằng tiếng Phạn từ khi ở trong bụng mẹ, cứ mỗi ngày ít nhất 30 phút trước lúc đi ngủ, hầu như không sót một ngày nào. Ít nhiều thì cái tính từ bi dù chỉ còn phảng phất ở những bài hát ấy cũng có ngấm vào bạn. 7 tuổi, bạn nặng hơn sinh nhật 6 tuổi những 6kg. Tuy đi học có nghịch nhưng tính tình trầm ổn hơn thấy rõ.
Còn cái con em bạn, cũng nghe chừng ấy thứ không sót một ngày nhưng chẳng thấy có tí từ bi nào, có lẽ nghe kinh nghe chú cũng như atula nghe mà thôi.
Nhớ có hôm Tin Tib Táo ngồi xem youtube, không hiểu tìm thế nào mà ra cái clip con mèo cứu bạn bị ô tô đâm, xem một lúc thấy Tin Tib khóc om sòm, chỉ có Táo mặt ráo hoảnh và đi mách mẹ là anh Tin khóc.
Sinh nhật hỏi Tin thích quà gì, bạn nằng nặc đòi thêm 1 con vật nuôi. Chó, chuột, chim, mèo, con nào mẹ bạn cũng khóc thét. Giải thích rơi răng về sự vui thích thì ít đau khổ thì nhiều khi chăm sóc vật nuôi, bạn vẫn không từ bỏ. Cuối cùng mang về cho bạn 2 con cá 7 màu và 2 con ba ba nhỏ xíu. Đã chọn loại sinh vật rất bé để dễ dàng chấp nhận hơn khi mất chúng, thế mà vẫn không xong. Tối đi thay nước, mẹ lỡ tay làm con 7 màu đực trôi xuống cống. Phải an ủi bạn ngay là nó sẽ trôi theo cống ra hồ, nhưng mặt bạn vẫn xị ra rồi 30 phút sau tự dưng oà khóc, mẹ hỏi bạn chỉ nói “khổ thân nó”
Còn em bạn thấy anh khóc thì đánh một câu: thì mai mẹ mua cho con khác!
Trưa nay lại tiếp tục, đi ăn về bạn hớt hải: Ba ba em đâu? Ba ba em đâu rồi? Sao Tin chỉ thấy ba ba anh? Thì ra buổi sáng Tin vớt 2 con ra cái hộp nhỏ để chơi rồi quên không cho lại vào cái bình cá. Chắc một con đã tự trèo ra ngoài rồi bò đi đâu mất. Mẹ lật ngược cả phòng nhưng khả năng tìm thấy là không có vì nó rất nhỏ và chắc chẳng sống chui rúc được bao lâu.
Ngày xưa mẹ bạn đã từng khổ sở vì thỏ mèo gà chuột, mãi rất lâu về sau mới học được một chút máu lạnh từ chính sự vô ơn của chúng. Còn bạn í bây giờ, nếu không lây được tí máu lạnh nào của con em gái, thì lại đành kệ bạn rối tinh trong mớ trách nhiệm với đám vật nuôi mà thôi.

Hôm qua là một cái mùng 1 rất khó chịu. Việc ngập đến cổ, đầu đau như búa bổ, chiều trước giờ về lại còn đánh sổng 2 con gà cồ mua tranh mà lý do chủ yếu là vì họ cứ đòi discount còn chỗ này thì không có cái lệ đó. Nghĩ đến mua mua bán bán, hình như ở đâu thiên hạ cũng đòi phải giảm giá, 5%, 10%, tuy biết thừa giá được đội lên rồi giảm xuống nhưng vẫn thấy sướng hơn là mua nguyên giá thì phải. Nếu tâm lý mình không giống như thế có nghĩa mình cóc phải người bình thường mịa nó rồi. Thế nên mới làm ở cái chỗ khăng khăng giữ nguyên tắc riêng chứ không vuốt ve nhu cầu của quần chúng. Thế nên mới chơi với bạn có shop quần áo nhưng cũng làm giá chặt hết mức không để chừa cái phần trăm nào cho những cuộc cò cưa. Chẳng lẽ cứ phải tăng giá lên, rồi khách mới khách cũ khách gi gỉ gì gi cũng uốn éo offer 5% 10% cứ như khách VIP, ai cũng VIP thì ai cũng biết ai cũng chả phải VIP. Nhưng vẫn cứ sướng.
Nói chung đi buôn rất khó. Người như mình đi buôn càng khó. Lại đi buôn với những người tính cũng giống như mình thì xem ra còn khó hơn.

Thí như vân trung điểu

Nhất khứ vô tung tích

Hàng xóm đằng sau nhà là một gia đình nghệ sĩ. Mấy chục năm nay tiếng kèn đồng từ chỗ đó vang khắp cả khu phố, quen thuộc đến mức trở thành một thành phần của không khí vậy, chẳng ai lấy làm phiền vì thứ âm thanh nuột nà thì ít mà choang choác thì nhiều. Qua mấy chục năm những ông thổi kèn đã về hưu cả, mấy năm gần đây thay vào đó là một tiếng piano rất trẻ, từ những ngón tay 10, 12, 14 tuổi. Tiếng piano miệt mài từ 8h sáng đến tận chiều. Tôi chưa từng gặp cô bé đó, chỉ nghe tiếng đàn mà tưởng tượng ra từ những ngày còn rất non nớt như một búp lá, rồi lớn lên, rồi như bông hoa sắp nở, thanh xuân.

Thanh xuân rồi sẽ được bao lâu? Ngày xưa có lần xem một bộ phim Tàu, tên tướng cướp cưỡng bức, cởi áo một cô gái trẻ. Cô gái chẳng chống cự, chỉ nói, cởi ra thì có gì, chỉ là một đống thịt, rồi sẽ già đi, xấu đi, nhăn nheo tàn tạ, rồi sẽ thành một đống thịt thối mà thôi. Đố biết tên tướng cướp có làm tiếp việc mà hắn muốn làm?

Đám gái già đú đởn hô khẩu hiệu tự sướng với cái thanh xuân đang trôi vùn vụt, lúc nào cũng nghĩ mình chỉ 18 tuổi ++ mà thôi. Tôi đã ngơ ngác khi thấy mình ở tuổi “đầu 3”, vì chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ già. Nhưng rồi đến lúc đầu 3 hay đầu 7, cũng chỉ là con số. Ta già vì ta đã từng trẻ. Ta đang trẻ chỉ vì ta rồi sẽ già. Thanh xuân có như con chim trong đám mây, bay đi là không tung tích? Phải có tung tích chứ, những nếp nhăn của sự già đi chính là vết tích của thanh xuân.

S. là người đàn bà ảnh hưởng đến tôi rất nhiều trong vô thức như một mối duyên kỳ lạ. Ở tuổi ngoài 60, bà luôn rất đẹp dù trong bất kỳ trạng thái tâm lý nào. Một con cáo già đầy trí tuệ và kinh nghiệm có thể bật khóc ngon lành khi buồn hay nhảy chân sáo hát véo von khi vui, bà không nói nhưng lại dạy được cho những người bên cạnh rất nhiều về sự trân trọng bản thân và cuộc sống. Sáng sáng nhìn bà tung tẩy ôm một ôm quần áo lụa sặc sỡ, mái tóc ướt rượt từ bể bơi về, tôi không thấy mình trẻ, cũng chẳng thấy S. già. Chỉ thấy thanh xuân đang nhảy nhót đâu đó xung quanh…

Chúc mừng sinh nhật bản thân và các bạn 21 22 26 28 29 30 01 04

Từ cái post trước là 6 tháng không mò vào đây. Đến đầu óc còn lười renew nữa là blog.

Bún ốc nguội bà già đồng bóng vẫn 20 nghìn/suất cho riêng mình thậm chí có hôm ăn 2 suất trả 30k, là dư lào.

Bún chả que tre nghe chửi 30k/suất còn cho riêng mình là 50k, là dư lào.

Bánh cheese nướng cheese hấp ở Apoli vẫn 10k/miếng nhưng nướng bé hơn trước.

Lạm phát tăng giá khủng hoảng linh tinh nhìn đâu cũng thấy tiền/không tiền tiền/không tiền, giá có thể ngắt cánh hoa mà đếm như đếm yêu không yêu yêu không yêu vậy.

Nhưng nếu yêu thì tồn tại một khái niệm không-yêu, mà không yêu thì cũng tồn tại một khái niệm yêu cùng một lúc. Chúng nó triệt tiêu nhau, suy ra lại chẳng còn cái gì sất. Thế nên cuối cùng là không có thật.

(Cái gì cũng không có thật, chỉ có tiền của ngân-khố-nhà-nước ở 26ND là chắc chắn có thật thôi.)

Những mối quan hệ với người lạ rất thú vị, nó giống như tua lại từ đầu tất cả những gì mình biết về chính mình, và tự dưng nhận ra một số điều mà xưa nay mình tưởng thế mà không phải thế, những điều mà không nhận ra với những người quen, đơn giản vì những người quen đã mặc định chấp nhận và yêu mình như mình đã là như thế.

Làm gì khi người ta già đi và mỗi người thay đổi theo một hướng không ai có thể khống chế được. Ví dụ như 10 năm trước nghe Celine Dion mê chết thôi thì bây giờ không có tí cảm giác gì và cuối cùng mười mấy bài hát của nàng trôi tuột đi trước khi mình dừng lại ở cái thứ kinh dị này http://www.youtube.com/watch?v=uzk27ZH53Fs&feature=artist

Hình xăm tiếp theo nếu có sẽ là cái này. Quên luôn cả cách up ảnh lên đây rồi.

http://i198.photobucket.com/albums/aa211/The_Aficio/BigDipper.gif

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.