17.7, 9h sáng đi Rouen đến nhà Ph. để dự lễ bâpteme thằng Pierre 13 tháng…
(nhật ký của B.A, tức bà ngoại, ghi lại chuyến đi)
Chúng tớ đi trên một chiếc Peugeot màu đỏ cổ lỗ sĩ, xóc long sòng sọc, không có điều hòa hoặc có nhưng chả bao giờ bật. Ông trẻ lái xe, lúc đó đã hơn 7 chục tuổi. Tớ mới đến Pháp ngày thứ 3, như một con mèo hen ướt lả lướt vì say xe, không đủ sức để nhìn và làm bất cứ cái gì trên đường trừ việc ôm chặt cái gối chặn ở cổ để cố ngủ thêm 2 tiếng đồng hồ.
Nhưng cho đến một tuần sau đó thì tớ đã vừa đi vừa xem được bản đồ trên chính chiếc xe ấy.
Gần trưa thì đến Rouen. Nhà ông chú họ còn cách trung tâm Rouen 20km nữa. Một vùng quê như trong tranh. Ngôi nhà lợp mái rơm rạ như cổ tích, xung quanh có vườn cây rộng, đi bộ độ vài trăm mét là ra đến bờ sông Seine.

Sau giấc ngủ trưa mê mệt tớ tỉnh dậy lúc gần 5h trong căn phòng trẻ con của thằng em họ, nhìn qua cửa sổ xuống thấy một bữa tiệc ngoài vườn, đầy trẻ con, cảm giác như vẫn đang nằm mê vào một bộ phim nào đó. Trời chiều mùa hè nắng vàng ươm, gió mát và sạch tinh tươm. Về quê sống chấp nhận mỗi ngày mất mấy tiếng đường xa đi làm, cũng là để hưởng cái không khí như này.


(người đạp xe là ông chú Ph.)
Đi bộ từ nhà ra nhà thờ làng, 5 rưỡi dự lễ rửa tội cho thằng em họ 13 tháng có ¼ dòng máu VN, tớ không còn nhớ nghi lễ mà chỉ nhớ cái ấm áp và âm vang trong nhà thờ cũng đầy mùi cổ tích. Thằng em họ này được đặt tên theo tên ông chú mà đã treo cổ tự tử chết năm 18 tuổi trong ngôi nhà ở Montpellier mà tớ thăm vào gần cuối chuyến đi. Đặt tên như vậy để nhớ đến người đã mất, nhưng lại là kiêng kỵ đối với các ông bà già VN. Tuy nhiên các ông bà cũng chỉ phản đối cho nhau nghe chứ nói sao được thằng cháu nửa phần máu Pháp.

Trời mùa hè, 8h trời vẫn đủ sáng và đẹp cho một bữa tiệc mấy chục người ngoài vườn. Đây là một trong những nơi hiếm hoi có nhiều người trẻ mà tớ đến trong suốt cuộc hành trình. Trẻ con chạy khắp nơi, vườn quả bị hái trụi. Mèo nhà hàng xóm có 2 con bị mang ra vuốt đến mềm oặt. Náo loạn cả ngôi nhà cho đến gần 2h sáng mệt bơ phờ tiệc mới tàn.
Sau này tớ vẫn giữ cái mô hình thuyền bằng gỗ, dùng để để khăn ăn trên bàn tiệc mà ông chú tự tay làm, có ghi tên từng khách. Giờ vẫn còn.

Ngày 18.7 có cuộc diễu hành thuyền buồm trên sông, gọi là L’armada du Siecle, từ rất nhiều nước trong châu Âu, chạy dọc theo sông Seine. Ngôi nhà của ông chú ở ngay cạnh bờ sông Seine, nên những khoảng đất trống xung quanh đã kín đặc lều cắm trại của nhiều gia đình từ Paris đến. Hôm trước trên đường đi từ Paris thấy rất nhiều xe ô tô to, kéo theo cả xe đạp, ca-nô,… đi cắm trại. Sáng 18 là chủ nhật, ông chú xách mười mấy cái ghế ra bờ sông xếp hàng…chiếm chỗ tốt. Đến gần trưa thì thuyền buồm bắt đầu đi qua, sông chảy yên ả, thuyền đi chậm và sát bờ, người gọi nhau í ới và chào nhau bằng đủ thứ ngôn ngữ. Mớ thuyền buồm này đốt của tớ hơn 1 cuộn phim. Hồi đó chưa có DSLR, sau chuyến đi tớ chụp hơn 4 chục cuộn phim và phá nát một cái máy Ricoh loại tốt.
“L’armada, 5 năm mới có 1 lần – L’armada du Siècle, có hơn 30 tàu thủy và tàu chiến (bateau voikir + bateau de guerre) chạy từ port Rouen dọc theo sông Seine. Ngồi xem ở bờ sông đến 14h thì hết, vừa xem vừa ăn sandwich. 15h về, đi đường bị tắc xe nên chậm hơn 1 giờ. Gần 6h đến Versailles vào nhà C. một lúc rồi về nhà, 7h30. Chuẩn bị sáng mai sang Đức.” (trích nhật ký BA)